CHUYÊN ĐỀ
Kỳ 1: Kỳ án từ 700 suất thịt chó
Hai cậu cháu ruột là chủ các quán thịt chó ở thôn Lũng Kênh, Đức Giang, Hoài Đức, Hà Nội bất ngờ nhận được đơn đặt hàng 700 suất thịt chó cho công nhân tại sân vận động Quốc gia Mỹ Đình. Kẻ lưu manh đã ôm số tiền biến mất. Hai cậu cháu đẩy nhau ra tòa. Quá trình điều tra, tiếp cận sự việc, phóng viên ANTĐ đã phát hiện hàng loạt các sai phạm trong quá trình tố tụng tại các cơ quan bảo vệ pháp luật huyện Hoài Đức và tỉnh Hà Tây cũ.
Mối làm ăn từ… trên trời rơi xuống!
Ông Đàm Ngọc Chi (SN 1947) và anh Trần Kim Cương (SN 1966) đều trú tại thôn Lũng Kênh, xã Đức Giang, huyện Hoài Đức, thành phố Hà Nội có quan hệ là cậu cháu. Trưa 24-2-2004, một thanh niên đến nhà anh Cương đặt 700 suất thịt chó cho công nhân tại sân vận động Quốc gia Mỹ Đình. Do anh Cương không có vốn nên đã giới thiệu và dẫn khách đến gặp cậu ruột là ông Chi để đặt hàng.
Khi gặp ông Chi, người thanh niên yêu cầu nếu muốn nhận làm hàng thì mang theo 15 triệu đồng ra khu vực sân vận động Quốc gia Mỹ Đình để chứng minh khả năng kinh tế và làm hợp đồng. Ông Chi đồng ý và cùng anh Cương đi theo người thanh niên này. Đến nơi, ông Chi đi đâu một lúc rồi quay về đưa cho anh Cương một gói giấy báo nói rằng bên trong có 15 triệu đồng.
Do tin tưởng nên anh Cương cũng không kiểm tra lại. Cùng lúc, người thanh niên đưa anh Cương vào khu văn công Mai Dich, quận Cầu Giấy. Tại đây, người thanh niên bảo anh Cương đổi áo để chụp ảnh thẻ rồi lừa lấy đi gói tiền (theo lời ông Chi là 15 triệu đồng-PV).
Sau khi bị lừa gần 1 giờ đồng hồ, anh Cương mới tìm thấy ông Chi kể lại sự việc. Lúc này, ông Chi và anh Cương cùng đến Công an phường Mai Dịch, quận Cầu Giấy, thành phố Hà Nội trình báo. Đến ngày 1-3-2004, ông Chi đã sang nhà anh Cương nói đã bắt được người thanh niên kia nên phải đến ngay Công an phường Mai Dịch để nhận mặt.
Trước khi đi, ông Chi “không quên” dặn anh Cương mang theo chiếc áo của người thanh niên. Tuy nhiên, đến Công an phường Mai Dịch chẳng có người thanh niên nào. Tại đây, ông Chi đã nói với anh Cương: “Thôi viết giấy nhận nợ 15 triệu đồng rồi cậu sẽ “bảo lãnh” người ta tha cho cháu về”.
| Anh Trần Kim Cương cùng chiếc áo “oan nghiệt” |
Sự việc tưởng chừng sẽ êm xuôi khi anh Cương nói với ông Chi: “Cậu cháu mình đều là người bị lừa nên mỗi người cùng chịu một nửa. Cháu xin trả cậu 7,5 triệu đồng”. Nhưng có “bảo bối” trong tay là giấy nhận nợ, ông Chi liền đệ đơn kiện lên TAND huyện Hoài Đức đòi cháu phải trả tiền.
Ngày 22-7-2004, TAND huyện Hoài Đức đã đưa vụ án ra xét xử. Tuy nhiên, phiên tòa đã vắng mặt bị đơn vì anh Cương không nhận được giấy mời. Phiên tòa vẫn được tiến hành và Hội đồng xét xử (HĐXX) tuyên buộc anh Cương phải có nghĩa vụ phải trả lại khoản tiền 15 triệu đồng cho ông Chi.
Chỉ 3 ngày sau (27-7-2004), HĐXX đã có bản án và tống đạt cho ông Chi nhưng đã “quên” tống đạt bản án sơ thẩm này cho anh Cương. Nhiều câu hỏi được đặt ra, tại sao TAND huyện Hoài Đức mở phiên tòa xét xử vắng mặt bị đơn mà vẫn được tiến hành? Vì thứ nhất, gia đình anh Cương không nhận được thông báo triệu tập đến tham dự phiên tòa và tòa cũng không thông báo trên các phương tiện thông tin đại chúng theo đúng trình tự.
Thứ hai, nhiều tình tiết trong vụ án chưa được làm sáng tỏ sao HĐXX vẫn chấp nhận. Đơn cử, trong khoảng thời gian anh Cương và người thanh niên đến khu văn công Mai Dịch thì ông Chi ở đâu? Đồng thời, gói giấy báo trong đó có bao nhiêu tiền thì không ai biết chính xác. Rất nhiều tình tiết trong vụ án được HĐXX bỏ qua khi cần phải được làm rõ.
Cũng liên quan đến việc khai báo tại Công an phường Mai Dịch, chiếc áo là tang vật của vụ án tại sao không được cơ quan chức năng thu làm vật chứng? Đến nay chiếc áo vẫn đang được anh Cương cất giữ. Một vấn đề tiếp theo, sau khi xảy ra sự việc ông Chi sao phải lừa anh Cương đến Công an phường Mai Dịch ép viết giấy nhận nợ, người làm chứng là ai? Từ những tình tiết trong vụ án còn nhiều khuất tất, phải chăng HĐXX không biết hay cố tình lờ đi?
Trao đổi về vấn đề trên, Phó Chánh án TAND huyện Hoài Đức Nguyễn Sinh Thành cũng đồng tình với quan điểm: Nếu theo Luật Tố tụng dân sự thì việc Tòa sơ thẩm dân sự sau khi xét xử vụ án, có bản án mà không tống đạt đến các đương sự là sai. Còn nhiều tình tiết dư luận đề cập chưa được làm sáng tỏ có lẽ là HĐXX thấy rằng có đủ cơ sở nên không cần xác minh. Bởi trong điều tra, tham khảo bao giờ cũng trọng chứng… Bên cạnh đó, đây là vụ án tôi không trực tiếp tham dự nên không nắm rõ. Đồng thời, hồ sơ vụ án đã được chuyển toàn bộ lên Tòa phúc thẩm nên chúng tôi không thể biết gì hơn!
Y án không cần biết đúng sai!?
Sau khi vụ án được đưa ra xét xử, gia đình anh Cương không biết nội dung Tòa sơ thẩm đã tuyên gì, chỉ đến khi nhận được tin từ một người quen mới biết đã có bản án. Gia đình anh Cương tá hỏa làm đơn phúc thẩm kêu oan vì cho rằng TAND huyện Hoài Đức đã xử ép.
Nhận được đơn kháng án của anh Cương, TAND tỉnh Hà Tây (cũ) đã thụ lý hồ sơ và ngày 25-10-2004 tiến hành mở phiên phúc thẩm. Tại phiên tòa này, theo anh Cương thì HĐXX mới chỉ hỏi các đương sự đề đạt nguyện vọng rồi cho về mà không nói lý do. Nhưng ngay trong ngày, HĐXX đã ra Bản án phúc thẩm số 66/DSPT, với nội dung y án sơ thẩm số 11/DSST ngày 22-7-2004, buộc anh Cương có nghĩa vụ phải trả cho ông Chi 15 triệu đồng.
Một lần nữa cho thấy, cấp tòa phúc thẩm lại vi phạm nghiêm trọng Bộ luật Tố tụng Dân sự. Đây là điều bức xúc của anh Cương cũng như nhiều người khác quan tâm đến nội dung vụ án. Anh Cương thắc mắc: Tại sao HĐXX không cho các bên tranh tụng, trình bày sự việc mà chỉ hỏi tôi đúng 1 câu: Nguyện vọng của anh thế nào? Tôi trả lời: “Đề nghị HĐXX xử đúng pháp luật, sau đó cho chúng tôi về. Cũng trong phiên xử, không thấy có mặt luật sư Hoàng Ngọc Hiển thuộc Trung tâm trợ giúp pháp lý Nhà nước tỉnh Hà Tây bảo vệ quyền lợi cho tôi mà tại bản án phúc thẩm (nhờ PV Báo ANTĐ lấy thì mới có) lại ghi có mặt luật sư Hiển. Như vậy, HĐXX đã trắng trợn bịa đặt ra những người có mặt tham dự cho đủ “thành phần, ban bệ” ra vẻ công khai đúng pháp luật.
Thứ hai, HĐXX chưa xử đã quy kết sự việc và “chuẩn y” dựa trên bản án sơ thẩm. Tại sao không cho chúng tôi đối chất, tranh luận tại tòa. Làm như vậy thì cần gì có mặt của chúng tôi? Việc làm tiếp theo là, sau đó chúng tôi không biết tòa hoãn hay là như thế nào nhưng TAND tỉnh Hà Tây lại ra bản án phúc thẩm mà chúng tôi không hề biết, không được nhận. Như vậy, việc làm này của TAND tỉnh Hà Tây phải chăng đã vi phạm nghiêm trọng những quy định trong Luật Tố tụng Dân sự?
Các Tin Mới Hơn
Các Tin Khác
