Đi chợ, nhớ quê

Thứ bảy, 30/08/2008

 

Chợ tên Hong Kong của người Việt ở Texas

Hồi tôi mới sang Mỹ sống ở tiểu bang Pennsylvania ở miền bắc, cách nhà tôi khoảng 20 phút lái xe có một chợ nhỏ của người Việt làm chủ. Hàng hóa nơi đó không nhiều, không rẻ như những ngôi chợ ở miền nam Texas nơi tôi đang sống, nhưng tôi đã mang ơn cái chợ đầu tiên đó biết bao nhiêu vì nhờ có nó mà tôi đã tìm lại được quê hương mình giữa xứ người xa lạ!

Chợ VN ở Mỹ cũng giống như các siêu thị tại VN vậy, nhưng chỉ bán thực phẩm là chủ yếu. Hàng hóa đa số nhập từ VN, Thái Lan, Trung Quốc... nên người bản xứ thường gọi là chợ châu Á. Ngoài các mặt hàng bán quanh năm còn có những món mang tính chiến lược theo từng mùa. Chẳng hạn vào mùa hè có mít, chôm chôm, nhãn, măng cụt, vải thiều... làm bạn mường tượng ngay đến các xe ba gác bán dạo đẩy xung quanh xóm hôm nào.

Có hôm vừa đặt chân vô chợ thấy mọi người quây quần bên các hộp bánh trung thu, các em nhỏ bận bịu với đám đèn lồng điện tử Trung Quốc, chắc chắn bạn sẽ tự nhủ: "Trời! Sắp đến rằm tháng tám rồi!". Hay một buổi sáng với nắng đẹp, khi xe bạn vừa trờ tới chợ đã thấy những chậu mai, đào, cúc, tắc... bày đẹp mắt ở xa xa, chắc bạn sẽ không khỏi giật mình vì biết tết chỉ còn trong gang tấc...

Chợ VN ở Mỹ tọa lạc tại những nơi có đông người Việt sinh sống. Do vậy bạn sẽ không ngạc nhiên chút nào khi thấy có những người sống xa chợ phải dành hẳn một ngày chỉ để đi chợ mà thôi. Bởi chỉ tính thời gian lái xe đi và về đã hết bốn năm giờ, rồi thì còn ghé vào tiệm ăn gần chợ tận hưởng một tô phở, uống một ly nước mía nữa chi!

Gần mười năm sống ở Mỹ, chỉ có chồng con và công việc, tôi mới biết hết tầm quan trọng của chợ Việt đối với cuộc sống tha hương là vô cùng. Một ngày nghỉ của tôi không có cảnh tụ họp vui chơi với cha mẹ, anh em hay bạn bè như bao người khác. Tôi sẽ chọn cho mình một bộ cánh bắt mắt vì biết rằng ở chợ có nhiều "người của mình" sẽ thấy mình! Tôi sẽ tận hưởng những giờ phút thoải mái lang thang trong chợ, rồi mang về nhà những thứ tâm đắc nhất để nấu các món mà chồng con ưa thích.

Người ta nói mỗi món ăn đều phảng phất một kỷ niệm của tuổi thơ mình trong đó thì phải? Hồi còn nhỏ mỗi lần sang nhà nội chơi tôi thích nhất món canh cháo bồi của bà nấu vì nó đơn giản và dễ ăn. Tôi nhớ ba tôi hồi còn sống rất ưa món cháo đậu ăn với nước cốt dừa, dưa mắm và muối mè...

Từng món ăn ở bên này làm tôi miên man nhớ lại thuở nào ở Sài Gòn. Nhưng đồ ăn VN bên Mỹ không giống hoàn toàn như ở quê nhà! Có đi xa mới thấy nhớ món canh rau muống, món cà dầm tương. Ông bà mình nói không sai! Rau muống ở Mỹ trồng bằng hột mọc trên đất, cọng rau ăn dai và không ngọt như rau muống trồng ở ao bên nhà. Những món ăn được chế biến tại đây khác với ở VN không chỉ bởi vị trí địa lý, thổ nhưỡng mà còn vì tình quê hương trong đó nữa. Bởi vậy tại sao tết ở Cali cũng có nắng ấm, cũng có mai, đào, bánh, mứt nhưng người ta vẫn cứ lũ lượt về quê hương ăn tết là vậy!

Thật buồn biết mấy khi sống ở xứ người mà không có chợ Việt! Một cái chợ Việt ở Mỹ cất lên không chỉ đơn thuần làm giàu cho người bán, làm vui cho người mua mà còn nói lên sự phồn thịnh của bộ phận dân cư người Mỹ gốc Việt trên đất khách. Nó gói ghém cả một nền văn hóa của dân tộc cùng nghệ thuật ẩm thực của người Việt mình trong đó nữa.

Theo TTO

 
Tìm là thấy

Tiêu Điểm